Tây Bắc

Lúc đổ đèo Ô Quy Hồ, tôi chợt buồn tưởng có thể phát khóc lên được. Ở trên này sao mà yên lành thế, mây núi trên này sao mà choáng ngợp thế.  Sao mãi bây giờ mình mới đến đây ?

Tôi sợ mình khóc thật, nên rống lên một bài hát không nhớ tên:

“Í ô ê .. hề …    Í ô ê .. hề ……”

Tiếng hát vọng theo triền đèo, lơ lửng giữa mép vực chơi vơi.

Máy vẫn nổ đều. Như thường lệ tôi xuống đèo hãm xe bằng số chứ không phải bằng thắng. Tôi nhắp thử thắng trước, rồi thắng sau. Vẫn an tòan.

Mây vẫn thế núi vẫn thế. Cả gió nữa, cứ quất ràn rạt.  Tôi càng sợ mình sắp khóc.

“Í ô ê .. hề …    Í ô ê .. hề ………….”

Tiếng hát lại vọng theo triền đèo, lơ lửng giữa mép vực chơi vơi. Không dứt.

Bên kia là dãy Hoàng Liên Sơn hùng vĩ, lớp núi lớp mây trùng điệp. Núi gần có mây gần, núi xa có mây xa. Xa nữa thì cả mây và núi lẫn vào nhau thành một khối lờ mờ không phân biệt được.

Ở đây con người nhỏ bé quá, cảnh vật bao la quá, chút bẩn chật cũng dễ hòa tan đi. Thiên nhiên vốn hào phóng, gió núi mây ngàn thổi bay cái bụi trần chẳng mấy khó khăn.  Khác hẳn với dưới kia, nơi dục vọng của triệu triệu con người quện với nhau, cộng hưởng lại thành một thứ sánh đặc tưởng có thể giơ tay ra mà hớt lấy.

“Í ô ê .. hề …    Í ô ê .. hề ……………”

Tôi lại buồn, không biết có phải vì ngày vui quá ngắn ngủi. Có phải vì cái ý nghĩ rằng chỉ mai đây mình lại thấy chính mình đang lặn ngụp ở dưới kia…

“Í ô ê .. hề …    Í ô ê .. hề ……………………..”

The last of the Mohicans

Kẻ cuối cùng trong nhóm, ngoan cố nhất, nay đã đi theo tiếng gọi tình yêu

Chúc hai bạn trăm năm hạnh phúc!!!

Discovery Channels’s Boom-De-Yada

I know it’s a sin to flood 3 entries in a single day (and after so long). But see this before you swear :)

I LOVE THE WHOLE WORLD Boom-De-Yada

I love you!

My new pig :)

My new pig

My new pig

Ngày mai em đi

Hilton PJ. Chuông báo thức. Có nghĩa là 6h30. Ở nhà đang là 5h30.
Mấy hôm trước ETL jobs bị fail và hôm nay lại là đầu tháng. Bạn bật dậy, login vào server kiểm tra. Phew, trộm vía, mọi thứ ổn cả.
Giờ này ngủ lại thì dở hơi. Bạn thấy mình đang pha trà. Ở đây có trà Ô-long ngon. Và mở nhạc.
Lúc bạn vào toilet và ngắm mình trong gương, Khánh Ly đang hát Biển Nhớ.
“Ngày mai em đi, biển nhớ tên em gọi về..”
Đây là lúc thích hợp nhất để ngắm lại mình. Đã quá ba chục tuổi. Công việc, đi lại nhiều, ăn uống nhiều và kém vận động. Bạn béo ra và trông có vẻ ngu độn.
“Ngày mai em đi, biển nhớ tên em gọi về..”
Bạn mỉnh cười. Biết tại sao mình lại thích bài hát này như thế. Bạn vẫn là một đứa trẻ, như bao giờ. Có thể, ở trong sâu thẳm, bạn thích than vãn, thích giận dỗi. Nghe Biển nhớ, bạn lại thấy được an ủi, vỗ về.
- Ứ ừ, ngày mai em đi.
- Ngày mai nào? ngày mai trên lịch hay một ngày mai tâm lý nào đó? Sao không đi ngay bây giờ mà lại đợi “ngày mai?” Hôm nay có vấn đề gì à?
- Ứ ừ, ngày mai em đi.
- À thì ra thế, cưng ơi. Đừng chờ ngày mai. Sao lại quên đi ngày hôm nay nhỉ? Nắng lên rồi kìa! Thôi, đừng chã nữa, già rồi cưng ạ.
- Ứ ừ, ngày mai em đi. Nhưng sao hôm nay bài này dở thế. Bỏ mẹ. Thôi em đi đây bác.
- Ừ. Giỏi.

Chỉ có trà ôlong là vẫn ngon. Như bao giờ.

Bảy ngày ở Singapore - ngày đầu tiên

Có nhiều thứ “đầu tiên” đối với chúng tôi lần này.

Đối với tôi, đây là lần đầu tiên đi nước ngoài không hoàn toàn để làm việc (thực ra theo dự tính đây là một chuyến du lịch 100% nhưng sau đó biến thành nửa du lịch nửa công tác, do sếp tôi có nhã ý chuyển địa điểm họp sang Singapore thay vì KL để đỡ cho tôi một chặng SIN-SGN-KUL trong ngày.) Lần đầu tiên tôi đi hàng không giá rẻ (Tiger Airways - TA) và lần đầu tiên tôi đi cùng vợ ra nước ngoài. Cũng là lần đầu tiên tôi đi Singapore sau khi đã lê la ở nhiều thành phố khác trong khu vực suốt gần hai năm vừa qua.

Continue reading ‘Bảy ngày ở Singapore - ngày đầu tiên’ »

The good (the bad) and the ugly

Well I suppose after several months doing yoga I can begin preaching it.  If you’re not interested in health and stuffs, don’t bother reading on.

I’m not going to repeat all the good things that people have said about yoga. Frankly I have not experienced them by myself, and I’m a bit overstating these ’several months’ as I spent only half of my time at home and so can practice yoga no more than 2 weeks in a month!

The only true experience is the conversations between the good and the ugly in myself. The bad, you already know, he just keeps silent.

Technically each of these conversation takes less than a second as they’re in their own language, not English or Vietnamese or Bahasa whatever-it-is.

Continue reading ‘The good (the bad) and the ugly’ »

Let Google host your email :)

I’ve heard about it quite long ago from my VNOSS friends, but have just tried to do it by myself recently. Please pardon my ignorance, as usual..

If you own a domain (e.g. johndoe.com or vnfreelance.net the thingy you’re reading)  and you want to have a good email solution for it, this may be the answer.

Simply go to Google Apps, choose ‘Organizations and members’ if you want to try the free version and follow the steps to register your domains

Continue reading ‘Let Google host your email :)’ »

MS SQL 2005: creating a multi-server environment

If you’re not using SQL Server for your daily job, please ignore this post.

If you come to this post after hours of Googling and cursing, this is the place for you to share.

If you wonder why I have a beginning like this, read this post which I found from Google myself.

It took me 2 man-days to finally set up a master-target server configuration on 2 instances of SQL Server 2005. Various problems along the way but I think you won’t miss it if you follow each and every of the steps below:

Continue reading ‘MS SQL 2005: creating a multi-server environment’ »

Chúc mừng năm mới 2008!

Đây là lời kết sổ của năm 2007 và chào mừng năm 2008.

Năm 2007 bạn viết tổng cộng 32 posts, kể cả 1 post đang còn nháp. Càng về sau thì càng giảm dần về số lượng và chất lượng. Cũng may là cuộc sống của bạn không đến nỗi bị đơn điệu hóa như thế.

Nhờ có blog mà bạn cảm thấy một mối liên hệ nào đó với bạn bè chung quanh, những người bạn gặp hoặc không gặp hàng ngày. Bạn biết họ là ai, và dù không nói ra nhưng bạn thầm cảm ơn họ.

Thế giới nhỏ chung quanh bạn, gồm gia đình, bạn bè và gia đình của họ, đã có một năm 2007 yên bình và tương đối thành công. Điều đáng mừng nếu xét đến nhiều yếu tố bất ổn vẫn còn đâu đó trong một thế giới rộng lớn hơn năm 2007.

Bạn muốn thấy một năm 2008 phát triển bền vững hơn, mọi người cùng nỗ lực một cách hiệu quả và thiết thực hơn. Bạn biết bạn còn muốn nhiều nữa, nhưng thôi hãy cứ để nó xảy ra như thế

Xin cảm ơn và… xin cảm ơn!