Hãy cứ đói khát, hãy cứ dại khờ…

Tôi bắt gặp câu trích dẫn này từ một bản dịch rất hay ở VietnamNet:
http://www.vnn.vn/giaoduc/2006/03/549009/

nguyên bản tiếng Anh có thể tìm thấy ở đây: http://news-service.stanford.edu/news/2005/june15/jobs-061505.html

Mấy ngày gần đây tôi cố gắng tìm cách kiến giải phát biểu này, cho nó phù hợp với tình hình và định hướng hiện tại của tôi, và cũng là của bao nhiêu bạn trẻ khác. Công việc không dễ, nếu xét đến ảnh hưởng của một nền văn hóa Đông phương bốn ngàn năm lúa nước lên phần lớn chúng tôi, những kẻ sớm phải chạy đua với thời gian, và chưa hề có dịp vứt bỏ mọi thứ để khoác balô lên đường “tự đi bộ du hành” như được minh họa trong cuốn sách nọ

Tuy nhiên hình tượng này có một sức hấp dẫn mạnh đến nỗi nó không để tôi yên cả khi tôi ngồi trong lớp học MSSQL Server, cả khi tôi đang suy tính cho dự án trước mắt vẫn còn đang quá ngổn ngang. Hơi giống dạo còn đi học phổ thông tôi đã từng bị cánh bướm mộng của Trang tử mê hoặc, hay khi còn mê đắm với “Wherever I may roam” của Metallica thời những năm đại học.
Liệu có gì mâu thuẫn khi Steve Jobs, kẻ đang nắm giữ một tài sản khổng lồ có được từ sáng tạo và lòng đam mê kỹ thuật, lại đi hô hào kẻ khác “hãy cứ mãi đói khát và dại dột?” Có cách kiến giải nào gần gũi hơn, trực diện hơn là cách giải nghĩa một ẩn ý bằng nhiều ẩn ý khác?

Đang vội có lời giải đáp cho nghi án này, tôi tạm đưa ra những lời giải thích, cho cá nhân tôi:

  • Tôi không cần phải cố gắng giữ cho mình “hãy cứ đói khát, hãy cứ dại dột.” Tự nhiên, tôi vẫn hằng đói khát và dại khờ như bấy lâu nay. Hãy đừng ảo tưởng rằng mình đã thoát ra khỏi ngưỡng cửa của cái đói và cái dốt.
  • Đói khát và dại dột là vô nghĩa, một khi tôi chưa tìm được “niềm say mê của cuộc đời” - là cái cốt tủy trong toàn bộ bài phát biểu của Steve Jobs, cũng là cái thiếu trầm trọng của tôi, của bạn bè tôi và anh em tôi.
  • Nếu tôi bám khư khư lấy “đói khát” và “dại dột” như kim chỉ nam cho mọi hành động thì xin chúc mừng: tôi đã gia nhập vào đội quân vốn đã quá đông đúc của những kẻ giáo điều, chỉ biết tung hô những giá trị do người khác dựng nên.
  • Bài học đắt nhất có lẽ đến từ cuộc đời của diễn giả: hãy tìm kiếm, tìm kiếm không ngừng, vì ta đang đói khát. Chắc chắn sẽ có té ngã, dúi dụi, nhưng kẻ khờ khạo sẽ vẫn vui cười và đi tiếp để té ngã tiếp, cho đến khi hắn đứng trên bục phát biểu của ĐH Stanford và kêu gọi kẻ khác té ngã như hắn!

Tôi ơi, hãy cứ dại dột, và đừng lầm rằng mình đã thôi đói!

2 Comments

  1. erpnow:

    Bài này có post lên ddth, bị bắt giò liền
    Mắc cỡ, hehe

  2. Chào các bác ngày lành… » Blog Archive » Be full-ish!:

    [...] This is the English version of the  post below [...]

Leave a comment