Wi-fi Tân Bình trở lại
Trở lại wi-fi Tân Bình
Cả quán cafe rộng chỉ có hai khách ngồi ở hai bàn. Nhạc giáng sinh thánh thót và máy lạnh hơi quá công suất. Im lặng và bình thản.
Khó có thể tưởng tượng được chỉ cách đấy không đầy cây số có một cái ngã tư đang chật ứ người, xe cộ không nhúc nhích được và một cô tiếp viên xe bus phải nhảy xuống chặn bớt xe không cho cắt vào dòng giao thông chính. Cô gái có vẻ mặt như đang sắp khóc.
Lần thứ mấy quay lại wi-fi Tân Bình. Wi-fi đã không còn là sự lạ và kẹt xe khủng khiếp không còn là sự lạ. Lạ là cái cách bao nhiêu con người vẫn chịu đựng kẹt xe và khói bụi và tiếng ồn như thế một cách tự nhiên mỗi sáng mỗi trưa mỗi chiều.
Họ không nghĩ rằng cuộc sống có thể tốt đẹp hơn thế?
Họ biết rằng cuộc sống có thể tốt đẹp hơn thế, nhưng lại nghĩ nó không dành cho họ?
Họ biết rằng cuộc sống tốt đẹp hơn có thể sẽ dành cho họ, nhưng không phải hôm nay hoặc vài tháng vài năm sau. Tạm thời thì cứ như vậy đã?
Họ thảy đều là những triết gia, xem thường những khó khăn của hoàn cảnh vật chất, vì đã có một mục đích lớn lao trong tâm hồn?
Họ không dám, hoặc đã quá mệt mỏi để ước ao một cái gì đó tốt hơn?
Tôi chưa tìm thấy câu trả lời…







Nguyen Van Tuan:
Phần kết luận cuối của bài này lắm , mình mượn khúc này cho blog của mình nghen , thnk you.
2 December 2006, 7:01 pm