Geoff@Starbucks

Ngồi Starbucks ở KL. Cũng thứ Cappucino đó, cũng đã tầm khuya khuya …

Cũng giờ này tuần trước, đang co ro trong một Starbuck ở Shanghai với ông già Geoff tận 12h khuya.

Một già một trẻ
Một tây một đông
Một dầy một mỏng

Mày đi công tác thì đừng có thức khuya, ngủ nghê cho đúng giờ.
Đồ đạc mày cẩn thận, gọn ghẽ vào đừng có lung tung có ngày để quên, phiền.
Mày phải tập tự túc (self-sufficient không biết có phải ý cụ thế) khi mà mày xa nhà, không có chỗ dựa tinh thần nào
Mày phải học tính cách từng tụi sếp ở từng địa phương, không thằng nào giống thằng nào.
Mày phải để ý đừng có chiều ý người ta quá, rốt cục lại mày chạy bở hơi tai mà việc lớn chả bao giờ xong

Ông già này làm tôi nhớ cha tôi. Năm 2 đại học, bấy giờ tôi đã 19 tuổi. Người đưa tôi ra xe đò để đi về Sài gòn học. Tôi đã yên chỗ, trông xuống định tìm người để vẫy tay nhưng không thấy. Chợt thấy người xuất hiện trước mặt, dúi thêm cho tôi một ít tiền. “Vô đó đi taxi.” Rồi người đi nhanh, sợ tôi xấu hổ.

Trời Shanghai mùa đông lạnh.
Trong lòng ấm.

Leave a comment