thấy ta là thác đổ

Lại một bài nhạc Trịnh bạn không nghe đã từ lâu lắm

Hôm nay nó tự đến với bạn, khi đang chạy xe ngoài đường dưới trời mưa tầm tã. Mưa to, cả một bầu trời sũng nước, hẳn đủ để gột sạch hỉ nộ ái ố của tám triệu dân Sài gòn.

Bạn chợt nhận ra một điều quá hiển nhiên, là bạn nghe nhạc Trịnh đơn giản vì thói quen hoặc vì cái gì đó không nhận thức được. Bạn thất bại bất cứ khi nào bạn thử phân tích bất cứ câu hát nào của Trịnh. “Một đêm bước chân về gác nhỏ, chợt nhớ đóa hoa tường vi..” ờ .. ờ .. gì thế nhỉ.. toàn những thứ gợi cảm và đẹp và không có thực

Bạn không cố gắng lắm để lý giải những chuyện như thế. Có hôm trời mưa, bạn ngồi ăn hủ tíu trong lòng chợt vui sướng một cách vô cớ, bạn mua ba vòng hoa nhài hết năm ngàn và tiếp tục vui sướng một cách vô cớ. Nếu bạn cố gắng lý giải rằng bạn vui sướng vì trời mưa hoặc vì bạn đã làm việc hiệu quả và kỷ luật trong vài tiếng đồng hồ hoặc vì ba vòng hoa nhài mua của bà già hoặc blah blah blah gì đó, bạn đã làm hỏng đi niềm vui của chính bạn

Giống như có bọn gì đó bảo “thác đổ” là do Trịnh nhạc sĩ say và ói. Ờ. Ai chả có lần say rồi ói, như thể là đi mưa

Thì mình mẩy ướt. Mẹ khỉ!

Leave a comment