Archive for the ‘Tự trào với TCS’ Category.

Ngày mai em đi

Hilton PJ. Chuông báo thức. Có nghĩa là 6h30. Ở nhà đang là 5h30.
Mấy hôm trước ETL jobs bị fail và hôm nay lại là đầu tháng. Bạn bật dậy, login vào server kiểm tra. Phew, trộm vía, mọi thứ ổn cả.
Giờ này ngủ lại thì dở hơi. Bạn thấy mình đang pha trà. Ở đây có trà Ô-long ngon. Và mở nhạc.
Lúc bạn vào toilet và ngắm mình trong gương, Khánh Ly đang hát Biển Nhớ.
“Ngày mai em đi, biển nhớ tên em gọi về..”
Đây là lúc thích hợp nhất để ngắm lại mình. Đã quá ba chục tuổi. Công việc, đi lại nhiều, ăn uống nhiều và kém vận động. Bạn béo ra và trông có vẻ ngu độn.
“Ngày mai em đi, biển nhớ tên em gọi về..”
Bạn mỉnh cười. Biết tại sao mình lại thích bài hát này như thế. Bạn vẫn là một đứa trẻ, như bao giờ. Có thể, ở trong sâu thẳm, bạn thích than vãn, thích giận dỗi. Nghe Biển nhớ, bạn lại thấy được an ủi, vỗ về.
- Ứ ừ, ngày mai em đi.
- Ngày mai nào? ngày mai trên lịch hay một ngày mai tâm lý nào đó? Sao không đi ngay bây giờ mà lại đợi “ngày mai?” Hôm nay có vấn đề gì à?
- Ứ ừ, ngày mai em đi.
- À thì ra thế, cưng ơi. Đừng chờ ngày mai. Sao lại quên đi ngày hôm nay nhỉ? Nắng lên rồi kìa! Thôi, đừng chã nữa, già rồi cưng ạ.
- Ứ ừ, ngày mai em đi. Nhưng sao hôm nay bài này dở thế. Bỏ mẹ. Thôi em đi đây bác.
- Ừ. Giỏi.

Chỉ có trà ôlong là vẫn ngon. Như bao giờ.

thấy ta là thác đổ

Lại một bài nhạc Trịnh bạn không nghe đã từ lâu lắm

Hôm nay nó tự đến với bạn, khi đang chạy xe ngoài đường dưới trời mưa tầm tã. Mưa to, cả một bầu trời sũng nước, hẳn đủ để gột sạch hỉ nộ ái ố của tám triệu dân Sài gòn.

Bạn chợt nhận ra một điều quá hiển nhiên, là bạn nghe nhạc Trịnh đơn giản vì thói quen hoặc vì cái gì đó không nhận thức được. Bạn thất bại bất cứ khi nào bạn thử phân tích bất cứ câu hát nào của Trịnh. “Một đêm bước chân về gác nhỏ, chợt nhớ đóa hoa tường vi..” ờ .. ờ .. gì thế nhỉ.. toàn những thứ gợi cảm và đẹp và không có thực

Bạn không cố gắng lắm để lý giải những chuyện như thế. Có hôm trời mưa, bạn ngồi ăn hủ tíu trong lòng chợt vui sướng một cách vô cớ, bạn mua ba vòng hoa nhài hết năm ngàn và tiếp tục vui sướng một cách vô cớ. Nếu bạn cố gắng lý giải rằng bạn vui sướng vì trời mưa hoặc vì bạn đã làm việc hiệu quả và kỷ luật trong vài tiếng đồng hồ hoặc vì ba vòng hoa nhài mua của bà già hoặc blah blah blah gì đó, bạn đã làm hỏng đi niềm vui của chính bạn

Giống như có bọn gì đó bảo “thác đổ” là do Trịnh nhạc sĩ say và ói. Ờ. Ai chả có lần say rồi ói, như thể là đi mưa

Thì mình mẩy ướt. Mẹ khỉ!

Xin mặt trời ngủ yên

Chiều nay bạn ngồi làm việc trễ trong văn phòng, tình cờ nghe lại một bài hát

Xin mặt trời ngủ yên

Cách đây không lâu lắm bạn đã từng rất yêu nó. Chiều nay bạn lại tự hỏi mình đã yêu nó vì lẽ gì. Bạn tự hỏi một cách lơ mơ thôi, vì đang mải tập trung vào việc khác.

Câu trả lời đến khá bất ngờ,  đơn giản và dễ hiểu.

Bạn khoái những danh từ to tát, những khái niệm to tát, những khẩu hiệu to tát

“Ôi nhân loại”

Bạn cũng ngâm nga “ôi nhân loại..”

Bằng cách đó bạn tự cảm thấy mình đang ở một vị trí nào đó khả dĩ có thể nhìn thấy và nhận xét cho cả cái nhân loại ngoài kia, để rồi cảm thán “ôi nhân loại.. ờ hờ”

Cái vị trí đó, hẳn cao hơn chỗ bạn đang đứng.

Vì thế bạn khoái nó