Archive for the ‘Tiếng Việt’ Category.
18th March 2009, 01:49 pm
Lúc đổ đèo Ô Quy Hồ, tôi chợt buồn tưởng có thể phát khóc lên được. Ở trên này sao mà yên lành thế, mây núi trên này sao mà choáng ngợp thế. Sao mãi bây giờ mình mới đến đây ?
Tôi sợ mình khóc thật, nên rống lên một bài hát không nhớ tên:
“Í ô ê .. hề … Í ô ê .. hề ……”
Tiếng hát vọng theo triền đèo, lơ lửng giữa mép vực chơi vơi.
Continue reading ‘Tây Bắc’ »
19th October 2008, 03:29 am

Kẻ cuối cùng trong nhóm, ngoan cố nhất, nay đã đi theo tiếng gọi tình yêu
Chúc hai bạn trăm năm hạnh phúc!!!
4th August 2008, 02:15 am
Hilton PJ. Chuông báo thức. Có nghĩa là 6h30. Ở nhà đang là 5h30.
Mấy hôm trước ETL jobs bị fail và hôm nay lại là đầu tháng. Bạn bật dậy, login vào server kiểm tra. Phew, trộm vía, mọi thứ ổn cả.
Giờ này ngủ lại thì dở hơi. Bạn thấy mình đang pha trà. Ở đây có trà Ô-long ngon. Và mở nhạc.
Lúc bạn vào toilet và ngắm mình trong gương, Khánh Ly đang hát Biển Nhớ.
“Ngày mai em đi, biển nhớ tên em gọi về..”
Đây là lúc thích hợp nhất để ngắm lại mình. Đã quá ba chục tuổi. Công việc, đi lại nhiều, ăn uống nhiều và kém vận động. Bạn béo ra và trông có vẻ ngu độn.
“Ngày mai em đi, biển nhớ tên em gọi về..”
Bạn mỉnh cười. Biết tại sao mình lại thích bài hát này như thế. Bạn vẫn là một đứa trẻ, như bao giờ. Có thể, ở trong sâu thẳm, bạn thích than vãn, thích giận dỗi. Nghe Biển nhớ, bạn lại thấy được an ủi, vỗ về.
- Ứ ừ, ngày mai em đi.
- Ngày mai nào? ngày mai trên lịch hay một ngày mai tâm lý nào đó? Sao không đi ngay bây giờ mà lại đợi “ngày mai?” Hôm nay có vấn đề gì à?
- Ứ ừ, ngày mai em đi.
- À thì ra thế, cưng ơi. Đừng chờ ngày mai. Sao lại quên đi ngày hôm nay nhỉ? Nắng lên rồi kìa! Thôi, đừng chã nữa, già rồi cưng ạ.
- Ứ ừ, ngày mai em đi. Nhưng sao hôm nay bài này dở thế. Bỏ mẹ. Thôi em đi đây bác.
- Ừ. Giỏi.
Chỉ có trà ôlong là vẫn ngon. Như bao giờ.
26th May 2008, 09:05 pm
Có nhiều thứ “đầu tiên” đối với chúng tôi lần này.
Đối với tôi, đây là lần đầu tiên đi nước ngoài không hoàn toàn để làm việc (thực ra theo dự tính đây là một chuyến du lịch 100% nhưng sau đó biến thành nửa du lịch nửa công tác, do sếp tôi có nhã ý chuyển địa điểm họp sang Singapore thay vì KL để đỡ cho tôi một chặng SIN-SGN-KUL trong ngày.) Lần đầu tiên tôi đi hàng không giá rẻ (Tiger Airways - TA) và lần đầu tiên tôi đi cùng vợ ra nước ngoài. Cũng là lần đầu tiên tôi đi Singapore sau khi đã lê la ở nhiều thành phố khác trong khu vực suốt gần hai năm vừa qua.
Continue reading ‘Bảy ngày ở Singapore - ngày đầu tiên’ »
31st December 2007, 02:51 pm
Đây là lời kết sổ của năm 2007 và chào mừng năm 2008.
Năm 2007 bạn viết tổng cộng 32 posts, kể cả 1 post đang còn nháp. Càng về sau thì càng giảm dần về số lượng và chất lượng. Cũng may là cuộc sống của bạn không đến nỗi bị đơn điệu hóa như thế.
Nhờ có blog mà bạn cảm thấy một mối liên hệ nào đó với bạn bè chung quanh, những người bạn gặp hoặc không gặp hàng ngày. Bạn biết họ là ai, và dù không nói ra nhưng bạn thầm cảm ơn họ.
Thế giới nhỏ chung quanh bạn, gồm gia đình, bạn bè và gia đình của họ, đã có một năm 2007 yên bình và tương đối thành công. Điều đáng mừng nếu xét đến nhiều yếu tố bất ổn vẫn còn đâu đó trong một thế giới rộng lớn hơn năm 2007.
Bạn muốn thấy một năm 2008 phát triển bền vững hơn, mọi người cùng nỗ lực một cách hiệu quả và thiết thực hơn. Bạn biết bạn còn muốn nhiều nữa, nhưng thôi hãy cứ để nó xảy ra như thế
Xin cảm ơn và… xin cảm ơn!
29th July 2007, 05:44 pm
Cao Bích Ly, sau 4 năm làm việc ở VN, chuẩn bị dời sang chỗ khác. Chiều thứ Sáu là ngày cuối cùng ở văn phòng HCM.
Khá lặng lẽ, Cao Bích Ly là một trong những người rời văn phòng sau cùng. Còn tôi và bé P., nhân viên vệ sinh.
Tôi tưởng hắn đến bắt tay tôi, nhưng không, bé P.,
“Goodbye” (cái này cô bé hiểu, goodbye lại)
“Try to learn English, OK?” (cô bé cũng hiểu nhưng không biết nói gì)
“Ho-ộp tiến Ân..”
“If you learn English, you can work for ‘côm-ti’, like Dieu” (cô bé hiểu, vì tên người được nhắc đến trong câu. Tôi biết thế, nên không dịch lại)
“Promise me?” (Tôi cảm động quá, nên giúp hắn: “hứa”, hắn lặp lại “Huwa?”)
Cô bé gật đầu. Hắn đi về, một mình.
Tôi thầm cảm ơn Cao Bích Ly.. lần sau gặp hắn tôi sẽ mời hắn ăn tối vậy.
23rd July 2007, 01:33 pm
Quán cafe Pinano ở Hồ Xuân Hương làm được cái việc rất hay, là cứ đến 19h họ tắt ráo hết Wifi. Cả ngày hôm nay bạn ngồi trên xe, trên máy bay, transit, rồi lại ngồi trên máy bay nên bị nhỡ mất 30 cái emails, một vài cái trong số đó cần bạn trả lời ngay. Và vì bạn không trả lời ngay nên có ngưới khác đã trả lời, tất nhiên không đúng ý bạn.
Bạn đọc lướt qua 30 cái emails đó trước khi wifi bị tắt mất.
Continue reading ‘Disconnected’ »
11th July 2007, 03:26 pm
Lại một bài nhạc Trịnh bạn không nghe đã từ lâu lắm
Hôm nay nó tự đến với bạn, khi đang chạy xe ngoài đường dưới trời mưa tầm tã. Mưa to, cả một bầu trời sũng nước, hẳn đủ để gột sạch hỉ nộ ái ố của tám triệu dân Sài gòn.
Bạn chợt nhận ra một điều quá hiển nhiên, là bạn nghe nhạc Trịnh đơn giản vì thói quen hoặc vì cái gì đó không nhận thức được. Bạn thất bại bất cứ khi nào bạn thử phân tích bất cứ câu hát nào của Trịnh. “Một đêm bước chân về gác nhỏ, chợt nhớ đóa hoa tường vi..” ờ .. ờ .. gì thế nhỉ.. toàn những thứ gợi cảm và đẹp và không có thực
Bạn không cố gắng lắm để lý giải những chuyện như thế. Có hôm trời mưa, bạn ngồi ăn hủ tíu trong lòng chợt vui sướng một cách vô cớ, bạn mua ba vòng hoa nhài hết năm ngàn và tiếp tục vui sướng một cách vô cớ. Nếu bạn cố gắng lý giải rằng bạn vui sướng vì trời mưa hoặc vì bạn đã làm việc hiệu quả và kỷ luật trong vài tiếng đồng hồ hoặc vì ba vòng hoa nhài mua của bà già hoặc blah blah blah gì đó, bạn đã làm hỏng đi niềm vui của chính bạn
Giống như có bọn gì đó bảo “thác đổ” là do Trịnh nhạc sĩ say và ói. Ờ. Ai chả có lần say rồi ói, như thể là đi mưa
Thì mình mẩy ướt. Mẹ khỉ!
1st July 2007, 03:08 pm
Chiều, tan sở, ML và GC rủ bạn đi uống bia.
Đến nơi, thấy trên bàn có để quảng cáo bia Weihenstephan (đọc là “quai-en-stêphan”) bèn gọi, nhưng chỉ còn 2 chai. Kệ, cũng uống!
Sang tuần bia thứ hai, đang uống Kilkenny thì JT đến
“Ê mấy thằng mày khỏe không, nãy giờ vui không”
Bạn định nói “Ôi dào, mới uống có 1 chai hà, vô đây vô đây”
GC đã nói “Ah cái thằng này mày ra trễ quá. Hồi nãy ba thằng tao đã dọn hết sạch Weihenstephan trong quán rồi. Bi giờ chỉ còn Kilkenny thôi nhe con”
Thằng kia chặc lưỡi “Thế à tiếc thật”
Cả bọn uống tiếp, rôm rả.
Thế giới không như những gì bạn nghe thấy. Uống 2 chai bia cuối cùng được xem là đã “dọn sạch bia trong quán”, nói như thế cũng không sai, và nói như thế không có nghĩa Kilkenny dở hơn Weihenstephan
Cả hai thứ đều uống rất ngon, vào một chiều thứ Sáu..
27th June 2007, 11:29 pm
Chiều nay bạn ngồi làm việc trễ trong văn phòng, tình cờ nghe lại một bài hát
Xin mặt trời ngủ yên
Cách đây không lâu lắm bạn đã từng rất yêu nó. Chiều nay bạn lại tự hỏi mình đã yêu nó vì lẽ gì. Bạn tự hỏi một cách lơ mơ thôi, vì đang mải tập trung vào việc khác.
Câu trả lời đến khá bất ngờ, đơn giản và dễ hiểu.
Bạn khoái những danh từ to tát, những khái niệm to tát, những khẩu hiệu to tát
“Ôi nhân loại”
Bạn cũng ngâm nga “ôi nhân loại..”
Bằng cách đó bạn tự cảm thấy mình đang ở một vị trí nào đó khả dĩ có thể nhìn thấy và nhận xét cho cả cái nhân loại ngoài kia, để rồi cảm thán “ôi nhân loại.. ờ hờ”
Cái vị trí đó, hẳn cao hơn chỗ bạn đang đứng.
Vì thế bạn khoái nó