Archive for the ‘Tiếng Việt’ Category.

No Title

Sáng chủ nhật, bạn phải ngồi quán cafe bất đắc dĩ

Trông trời âm u, bạn chợt nhớ đến film Forrest Gump đã từ lâu lắm rồi bạn không xem. Ngày xưa bạn cứ thỉnh thoảng lại lấy ra xem..

Bạn dự định sẽ viết trong blog một vài ý về nhân vật Đại úy Dan Taylor trong film. Trước đó theo thói quen bạn google xem thiên hạ nói gì, và bạn gặp phải một ý kiến khá dài

http://www.cs.jhu.edu/~bagchi/gump.html

Bạn cảm thấy hay hay, và từ bỏ ý định viết về anh chàng Dan Taylor nọ.

Đến bao giờ bạn nhìn lại chính bản thân bạn, có phải là con đà điểu  rúc đầu trong cát?

Uống trà lài ở Hilton

Đã gần hai tuần nay bạn ở Hilton KL.

Chỗ này, dù tiện nghi,  hẳn không phải là nhà bạn.

Năm 2007 chuyện đi xa nhà một vài hôm không đến nỗi quá tệ, với điện thoại IDD và SMS và Skype. Cả thức ăn, con người, ngôn ngữ và cảnh vật cũng đã từ lâu không còn gì là lạ lẫm.

Cái điều làm bạn nôn nao, nó nằm ở trong bạn.

Những tiện nghi sang trọng có vẻ bất đắc dĩ, vì có lẽ trong thâm tâm bạn không cần, không muốn chúng. Chúng còn làm bạn thêm xa lạ với chính bản thân bạn ngày hôm qua, mỗi ngày phải dậy sớm đón xe bus đi làm, và làm cùng một công việc chứ chẳng khác mảy may. Chúng còn làm bạn có cảm giác xót xa mơ hồ, khi so sánh chi phí của một ngày công tác với thu nhập ròng hàng tháng, và với chi phí cuộc sống của bao nhiêu người thân xung quanh. Chúng còn gây ra một cảm giác gờn gợn rằng bạn đang đi quá chậm so với tiến độ cần có để bắt kịp với môi trường mới và chinh phục nó.

Tóm lại, bạn không thoải mái trong một khách sạn năm sao. Hơn nữa lại là phòng Deluxe, vì phòng Innovation đã hết chỗ.

Chuyện sẽ không đi tới đâu, nhạt thếch, nếu tối nay tình cờ bạn không để ý đến chiếc ấm điện trên bàn càphê. Bạn đang có nước, và có trà.

Thế là bạn đi pha một ly trà nóng, rồi uống trà nóng và nghe nhạc Trịnh, thứ nhạc bạn đã không nghe từ quá lâu. Thế nên bạn chọn cho mình một vài bài dễ nghe nhất, vô hại nhất và tránh những bài hát  bạn đã từng quá thích.

Bạn biết chúng sẽ làm bạn hụt hẫng, vì bạn chẳng còn tìm lại cảm giác ngày xưa.

Ly trà nóng làm bạn yên tâm, vì nó chẳng tốn thêm của bạn lẫn của công ty xu nào. Nhạc lại hay, có lẽ vì quá lâu không nghe. Thực ra bạn chẳng cần biết bài hát hát gì, chỉ cần được nghe cái giọng hát  một mạc, an ủi của Khánh Ly và an tâm rằng bạn không phải nghe những thứ bạn phải giật mình. Đối với bạn TCS là một cái thương hiệu đã được bảo chứng.

Bạn yên tâm và thoải mái đôi chút, bạn tự cho phép mình ngủ sớm tí và tự dặn sẽ quyết tâm hơn cho ngày mai.

Nào ai bảo uống trà là buồn nghe nhạc Trịnh là buồn. Có lợi lắm đấy!

Con voi trong tủ lạnh

Ông thầy (tạm gọi): “Làm sao để bỏ con voi vô trong tủ lạnh?”

Học viên (HV) #1: Nghĩ: “Con voi? chắc tủ lạnh phải to hoặc con voi đồ chơi. Nhưng mà khoan trả lời coi tụi nó nói gì” Nói: không nói gì, cười cười

HV #2: Nghĩ: “Dễ ợt cái này hồi trước có người chỉ mình rồi” Nói: “Mở tủ ra, bỏ con voi vô, đóng tủ lại”

HV #3: Nghĩ: “Ờ hay héng, thằng #2 lanh ho+n thằng #1 héng” Nói: “Hay quá ta..”

HV #4: Nghĩ: “Xời, tưởng gì, biết từ lâu. Chẳng thèm trả lời luôn” Nói: không nói gì, không cười luôn

HV #5: Nghĩ: “Vụ này hay chớ, nhưng mà tí về google coi có ý gì hay hơn không chứ ai cũng trả lời vầy nhàm quá.” Nói: “Bravo #1!”

Phần này được người khác thêm vào bằng comments, tôi bỏ chung vào:

HV #6: Nói+nghĩ: “Bỏ con voi vô tủ lạnh để làm gì?”

Trải nghiệm nhỏ

Có lẽ trong công việc, khó nhất là lúc bắt tay vào làm nó

Một khi đã bắt đầu, chắc chắn bạn sẽ tập trung hơn và cứ thế cuốn theo nó cho đến khi bạn nhận ra mình đã đi được một quãng đường

Có thể lúc đó bạn xứng đáng được nghỉ ngơi đôi chút :)

Vẫn

Vẫn còn tí thời gian trước chuyến bay

Vẫn chưa optimize được thời gian online, chuyện hobby nhiều hơn chuyện công việc học hành

Vẫn phải mua 2 chai Gold Label sang cho anh bạn đồng nghiệp

Vẫn tiếng loa xướng tên chuyến bay mỗi chốc

Vẫn tiếng người nói ồn ào..người ta đi đâu đông thế nhỉ?

Vẫn ly bia, tự nó hết nhanh từ bao giờ

Vẫn là tôi…

Chúc mừng xuân mới!

Tôi ra sân thắp nhang tất niên

Vào nhà, nghe tiếng chuông gió kêu lanh canh.

Nhẹ nhõm..

Nào, chào xuân mới!

Điên

Tập một:

Geoff bảo tôi: “Tao thấy mày lại nói chuyện một mình đấy TT”

“Coi chừng không ổn con ạ”

“Nhưng chưa sao”

“Bao giờ mày thấy mày đang trả lời chính mày”

“Lúc đó có vấn đề”

Tập hai:

Còn vài ngày nữa là Tết, công việc ngập đầu

Bạn viết vội cái email, bảo sếp ngày mai bạn nghỉ

Bạn mua vé xe đi Dalat, đêm Chủ Nhật

Sáng thứ Hai bạn tham gia với một nhóm những người trẻ hơn bạn khỏe hơn bạn và liều lĩnh hơn bạn

Chơi trò canyoning với họ, từ tám giờ sáng đến năm giờ chiều

Trò canyoning bao gồm đu dây thừng leo xuống một cái vách đá cao 20 mét, thả trôi theo một đoạn thác cao khoảng 1.5 mét, lại đu dây leo xuống một cái thác cao khoảng 25 mét và kết thúc bằng một cú nhảy tự do từ độ cao 8 mét. Đó là bạn nhát gan, còn những người kia thì tế thẳng từ đỉnh, cao 12 mét xuống nước. Chũm!

Rồi đi chuyến xe đêm thứ Hai về thành phố. Chả là bạn nhỡ có cuộc họp vào sáng thứ Ba

Có một chữ để mô tả chuyện này

Chữ đó nằm trên tiêu đề bài viết.

Chợt thấy tháng Hai

Đây tháng Hai của tôi, tinh tươm

Nó là của tôi đấy, sử dụng như thế nào là tùy tôi

Có những đêm về sáng..

Bạn sẽ cảm thấy đầu óc mình lộn xộn nếu:

  • Lúc bạn bắt đầu gõ post này là 1:49 AM
  • Trong ngày bạn học quá nhiều
  • Buổi tối bạn uống bia với đồng nghiệp, hơi vui. Ăn hơi ngon và bia hơi nhiều
  • ML rủ bạn đi Zeta Bar. OK có sao đâu, lầu 5 với lầu 12 gần quá gần
  • Bạn uống Chivas Regal. Ly đầu tiên thấy hơi đắng nhưng ly sau có vẻ ngon
  • Continue reading ‘Có những đêm về sáng..’ »

Starbucks trở lại

OK, Starbucks. Hình như lần cuối cùng là tuần lễ trước Giáng sinh, mới đó mà đã hơn tháng.

Bạn mua một ly Cappuccino to chảng, xịt chocolate và quế lên và thắc mắc tại sao càphê trên đời này khác nhau như thế: cà phê đặc quánh ở BMT uống một buổi không hết nửa ly con; càphê đá ở SGN nhiều bọt và sánh như hồ, có cả chục thứ mùi khác nhau và thường khi người ta uống bằng ống hút; càphê ở Starbucks có cả chục thứ đã chuẩn hóa như nhau tại mọi nơi trên thế giới, nhưng không có thứ nào giống hai thứ trên kia.

Hờ hờ, buồn cười thật. Lại nhớ đến những vụ tranh luận gần đây về cái gọi là “khả năng chấp nhận sự khác biệt.” Ờ hình như đúng, bạn bè của bạn, thằng nào có khả năng chấp nhận khác biệt lớn hơn, một cách thoải mái hơn thì thằng đó có vẻ tiến bộ hơn. Ngược lại thằng nào cứ khăng khăng là một với một phải là bằng mấy thì thằng đó chịu thiệt nhiều hơn. Mẫu số chung có vẻ như thế thật.

Đời ác. Hỉ.

Continue reading ‘Starbucks trở lại’ »