Archive for June 2007

Xin mặt trời ngủ yên

Chiều nay bạn ngồi làm việc trễ trong văn phòng, tình cờ nghe lại một bài hát

Xin mặt trời ngủ yên

Cách đây không lâu lắm bạn đã từng rất yêu nó. Chiều nay bạn lại tự hỏi mình đã yêu nó vì lẽ gì. Bạn tự hỏi một cách lơ mơ thôi, vì đang mải tập trung vào việc khác.

Câu trả lời đến khá bất ngờ,  đơn giản và dễ hiểu.

Bạn khoái những danh từ to tát, những khái niệm to tát, những khẩu hiệu to tát

“Ôi nhân loại”

Bạn cũng ngâm nga “ôi nhân loại..”

Bằng cách đó bạn tự cảm thấy mình đang ở một vị trí nào đó khả dĩ có thể nhìn thấy và nhận xét cho cả cái nhân loại ngoài kia, để rồi cảm thán “ôi nhân loại.. ờ hờ”

Cái vị trí đó, hẳn cao hơn chỗ bạn đang đứng.

Vì thế bạn khoái nó

No Title

Sáng chủ nhật, bạn phải ngồi quán cafe bất đắc dĩ

Trông trời âm u, bạn chợt nhớ đến film Forrest Gump đã từ lâu lắm rồi bạn không xem. Ngày xưa bạn cứ thỉnh thoảng lại lấy ra xem..

Bạn dự định sẽ viết trong blog một vài ý về nhân vật Đại úy Dan Taylor trong film. Trước đó theo thói quen bạn google xem thiên hạ nói gì, và bạn gặp phải một ý kiến khá dài

http://www.cs.jhu.edu/~bagchi/gump.html

Bạn cảm thấy hay hay, và từ bỏ ý định viết về anh chàng Dan Taylor nọ.

Đến bao giờ bạn nhìn lại chính bản thân bạn, có phải là con đà điểu  rúc đầu trong cát?

RTFM (Read the friendly manual)!

It is always right, damn right!

Until 5 minutes ago I’ve been blaming DB2 on not allowing to limit the number of rows for each SQL, which I can do in SQL Server simply by using ’select TOP nnn ‘ + blah blah blah. Or in MySQL it’s something like ’select blah blah blah’ + limit nnn

Actually in DB2 I can do it by ’select blah blah blah’ then FETCH FIRST NNN ROWS ONLY

Then who’s stupid?

And this is mentioned here http://en.wikipedia.org/wiki/Select_(SQL) which I must have read at least once!

Yeah, RTFM!

Uống trà lài ở Hilton

Đã gần hai tuần nay bạn ở Hilton KL.

Chỗ này, dù tiện nghi,  hẳn không phải là nhà bạn.

Năm 2007 chuyện đi xa nhà một vài hôm không đến nỗi quá tệ, với điện thoại IDD và SMS và Skype. Cả thức ăn, con người, ngôn ngữ và cảnh vật cũng đã từ lâu không còn gì là lạ lẫm.

Cái điều làm bạn nôn nao, nó nằm ở trong bạn.

Những tiện nghi sang trọng có vẻ bất đắc dĩ, vì có lẽ trong thâm tâm bạn không cần, không muốn chúng. Chúng còn làm bạn thêm xa lạ với chính bản thân bạn ngày hôm qua, mỗi ngày phải dậy sớm đón xe bus đi làm, và làm cùng một công việc chứ chẳng khác mảy may. Chúng còn làm bạn có cảm giác xót xa mơ hồ, khi so sánh chi phí của một ngày công tác với thu nhập ròng hàng tháng, và với chi phí cuộc sống của bao nhiêu người thân xung quanh. Chúng còn gây ra một cảm giác gờn gợn rằng bạn đang đi quá chậm so với tiến độ cần có để bắt kịp với môi trường mới và chinh phục nó.

Tóm lại, bạn không thoải mái trong một khách sạn năm sao. Hơn nữa lại là phòng Deluxe, vì phòng Innovation đã hết chỗ.

Chuyện sẽ không đi tới đâu, nhạt thếch, nếu tối nay tình cờ bạn không để ý đến chiếc ấm điện trên bàn càphê. Bạn đang có nước, và có trà.

Thế là bạn đi pha một ly trà nóng, rồi uống trà nóng và nghe nhạc Trịnh, thứ nhạc bạn đã không nghe từ quá lâu. Thế nên bạn chọn cho mình một vài bài dễ nghe nhất, vô hại nhất và tránh những bài hát  bạn đã từng quá thích.

Bạn biết chúng sẽ làm bạn hụt hẫng, vì bạn chẳng còn tìm lại cảm giác ngày xưa.

Ly trà nóng làm bạn yên tâm, vì nó chẳng tốn thêm của bạn lẫn của công ty xu nào. Nhạc lại hay, có lẽ vì quá lâu không nghe. Thực ra bạn chẳng cần biết bài hát hát gì, chỉ cần được nghe cái giọng hát  một mạc, an ủi của Khánh Ly và an tâm rằng bạn không phải nghe những thứ bạn phải giật mình. Đối với bạn TCS là một cái thương hiệu đã được bảo chứng.

Bạn yên tâm và thoải mái đôi chút, bạn tự cho phép mình ngủ sớm tí và tự dặn sẽ quyết tâm hơn cho ngày mai.

Nào ai bảo uống trà là buồn nghe nhạc Trịnh là buồn. Có lợi lắm đấy!