Chúc mừng năm mới 2008!

Đây là lời kết sổ của năm 2007 và chào mừng năm 2008.

Năm 2007 bạn viết tổng cộng 32 posts, kể cả 1 post đang còn nháp. Càng về sau thì càng giảm dần về số lượng và chất lượng. Cũng may là cuộc sống của bạn không đến nỗi bị đơn điệu hóa như thế.

Nhờ có blog mà bạn cảm thấy một mối liên hệ nào đó với bạn bè chung quanh, những người bạn gặp hoặc không gặp hàng ngày. Bạn biết họ là ai, và dù không nói ra nhưng bạn thầm cảm ơn họ.

Thế giới nhỏ chung quanh bạn, gồm gia đình, bạn bè và gia đình của họ, đã có một năm 2007 yên bình và tương đối thành công. Điều đáng mừng nếu xét đến nhiều yếu tố bất ổn vẫn còn đâu đó trong một thế giới rộng lớn hơn năm 2007.

Bạn muốn thấy một năm 2008 phát triển bền vững hơn, mọi người cùng nỗ lực một cách hiệu quả và thiết thực hơn. Bạn biết bạn còn muốn nhiều nữa, nhưng thôi hãy cứ để nó xảy ra như thế

Xin cảm ơn và… xin cảm ơn!

VN757

Chuyến bay VN757 SGN-KUL, Airbus 321 khởi hành lúc 10:30 AM. Ghế gần đầy.

Chưa đầy một phút sau khi cất cánh, có tiếng kêu to từ phía khoang lái, hành khách nhớn nhác

30 giây sau, xuất hiện một nữ tiếp viên mặc áo dài đỏ chạy từ phía khoang lái ra hướng đuôi máy bay.

Tiếp theo, ở sau có tiếng kêu “dồn lên phía trên, dồn lên phía trên” và nhiều tiếng ồn ào của hành khách.

Mọi người bỏ chỗ ngồi, tháo dây an toàn chạy dồn lên khoang business.

PA (loa phát thanh) yêu cầu mọi người giữ bình tĩnh và quay lại chỗ ngồi. Một phút sau vẫn còn một đám đông ở khoảng ghế số 15 trở xuống, sau khoảng 4-5 phút mọi người mới ngồi lại vào ghế.

PA thông báo máy bay sẽ quay lại sân bay Tân Sơn Nhất.

Khoảng 10:40 AM, máy bay chạm đất, có nhiều tiếng vỗ tay. PA yêu cầu tiếp viên và hành khách mở dây an toàn và ngồi yên tại chỗ.

10 phút sau lúc hạ cánh, hành khách rời khỏi máy bay, để lại hành lý xách tay trên khoang và đi bằng xe bus vào phòng chờ.

Gần 1 tiếng sau, hành khách ăn trưa trong phòng chờ.

An ninh sân bay xuất hiện, mời một (hoặc một số) người đi làm việc.

Hơn 1 tiếng sau, hành lý xách tay được trả lại.

Chuyến bay tiếp tục lúc 15h50 cùng ngày, trên một máy bay khác. Tổ lái và tiếp viên cũng đã thay đổi.

Hạ cánh tại KLIA lúc 18h30 giờ địa phương.

My Push Mail

If you don’t know what it is, read this : http://en.wikipedia.org/wiki/Push_e-mail
For more information about how it works, read this: http://www.techatplay.com/2006/10/18/how-does-direct-push-really-work/

In short, it keeps you connected with your corporate mailbox when and where you want, provided you have a DirectPush-enabled device and (you) can access the Internet with it.

Continue reading ‘My Push Mail’ »

Câu chuyện chiều thứ Sáu

Cao Bích Ly, sau 4 năm làm việc ở VN, chuẩn bị dời sang chỗ khác. Chiều thứ Sáu là ngày cuối cùng ở văn phòng HCM.

Khá lặng lẽ, Cao Bích Ly là một trong những người rời văn phòng sau cùng. Còn tôi và bé P., nhân viên vệ sinh.

Tôi tưởng hắn đến bắt tay tôi, nhưng không, bé P.,

“Goodbye” (cái này cô bé hiểu, goodbye lại)

“Try to learn English, OK?” (cô bé cũng hiểu nhưng không biết nói gì)

“Ho-ộp tiến Ân..”

“If you learn English, you can work for ‘côm-ti’, like Dieu” (cô bé hiểu, vì tên người được nhắc đến trong câu. Tôi biết thế, nên không dịch lại)

“Promise me?” (Tôi cảm động quá, nên giúp hắn: “hứa”, hắn lặp lại “Huwa?”)

Cô bé gật đầu. Hắn đi về, một mình.

Tôi thầm cảm ơn Cao Bích Ly.. lần sau gặp hắn tôi sẽ mời hắn ăn tối vậy.

Disconnected

Quán cafe Pinano ở Hồ Xuân Hương làm được cái việc rất hay, là cứ đến 19h họ tắt ráo hết Wifi. Cả ngày hôm nay bạn ngồi trên xe, trên máy bay, transit, rồi lại ngồi trên máy bay nên bị nhỡ mất 30 cái emails, một vài cái trong số đó cần bạn trả lời ngay. Và vì bạn không trả lời ngay nên có ngưới khác đã trả lời, tất nhiên không đúng ý bạn.

Bạn đọc lướt qua 30 cái emails đó trước khi wifi bị tắt mất.

Continue reading ‘Disconnected’ »

Nostalgia



Nostalgia, originally uploaded by tamtaonline.

Testing the ‘Blog this’ function from Flickr…

Good dreams and bad dreams

There are good dreams and there are bad dreams.

One night I dreamt that I lost my heart somewhere, and was frantically running around searching for it with the empty chest. You can imagine I was more than happy the next morning to see that it was a dream and my heart is beating inside

No one, in fact, can search for his own heart.

Last night I dreamt that I could do a Union query within Cognos Framework Manager. There was a GUI interface and I just dragged Query 1 and Query 2 into the unioned Query3 . Zoom!

As you have expected, it is a dream. And as a dream it is not (yet) true. As of yesterday I could only publish Query 1 and Query 2 separately then do the union in Report Studio. Otherwise I must write the Union join in FWM and see whether it can work in ‘Database only’ processing mode.

Will get back later if reality comes any closer to the dream!

thấy ta là thác đổ

Lại một bài nhạc Trịnh bạn không nghe đã từ lâu lắm

Hôm nay nó tự đến với bạn, khi đang chạy xe ngoài đường dưới trời mưa tầm tã. Mưa to, cả một bầu trời sũng nước, hẳn đủ để gột sạch hỉ nộ ái ố của tám triệu dân Sài gòn.

Bạn chợt nhận ra một điều quá hiển nhiên, là bạn nghe nhạc Trịnh đơn giản vì thói quen hoặc vì cái gì đó không nhận thức được. Bạn thất bại bất cứ khi nào bạn thử phân tích bất cứ câu hát nào của Trịnh. “Một đêm bước chân về gác nhỏ, chợt nhớ đóa hoa tường vi..” ờ .. ờ .. gì thế nhỉ.. toàn những thứ gợi cảm và đẹp và không có thực

Bạn không cố gắng lắm để lý giải những chuyện như thế. Có hôm trời mưa, bạn ngồi ăn hủ tíu trong lòng chợt vui sướng một cách vô cớ, bạn mua ba vòng hoa nhài hết năm ngàn và tiếp tục vui sướng một cách vô cớ. Nếu bạn cố gắng lý giải rằng bạn vui sướng vì trời mưa hoặc vì bạn đã làm việc hiệu quả và kỷ luật trong vài tiếng đồng hồ hoặc vì ba vòng hoa nhài mua của bà già hoặc blah blah blah gì đó, bạn đã làm hỏng đi niềm vui của chính bạn

Giống như có bọn gì đó bảo “thác đổ” là do Trịnh nhạc sĩ say và ói. Ờ. Ai chả có lần say rồi ói, như thể là đi mưa

Thì mình mẩy ướt. Mẹ khỉ!

Thực tế không như bạn nghe thấy

Chiều, tan sở, ML và GC rủ bạn đi uống bia.

Đến nơi, thấy trên bàn có để quảng cáo bia Weihenstephan (đọc là “quai-en-stêphan”) bèn gọi, nhưng chỉ còn 2 chai. Kệ, cũng uống!

Sang tuần bia thứ hai, đang uống Kilkenny thì JT đến

“Ê mấy thằng mày khỏe không, nãy giờ vui không”

Bạn định nói “Ôi dào, mới uống có 1 chai hà, vô đây vô đây”

GC đã nói “Ah cái thằng này mày ra trễ quá. Hồi nãy ba thằng tao đã dọn hết sạch Weihenstephan trong quán rồi. Bi giờ chỉ còn Kilkenny thôi nhe con”

Thằng kia chặc lưỡi “Thế à tiếc thật”

Cả bọn uống tiếp, rôm rả.

Thế giới không như những gì bạn nghe thấy. Uống 2 chai bia cuối cùng được xem là đã “dọn sạch bia trong quán”, nói như thế cũng không sai, và nói như thế không có nghĩa Kilkenny dở hơn Weihenstephan

Cả hai thứ đều uống rất ngon, vào một chiều thứ Sáu..

Xin mặt trời ngủ yên

Chiều nay bạn ngồi làm việc trễ trong văn phòng, tình cờ nghe lại một bài hát

Xin mặt trời ngủ yên

Cách đây không lâu lắm bạn đã từng rất yêu nó. Chiều nay bạn lại tự hỏi mình đã yêu nó vì lẽ gì. Bạn tự hỏi một cách lơ mơ thôi, vì đang mải tập trung vào việc khác.

Câu trả lời đến khá bất ngờ,  đơn giản và dễ hiểu.

Bạn khoái những danh từ to tát, những khái niệm to tát, những khẩu hiệu to tát

“Ôi nhân loại”

Bạn cũng ngâm nga “ôi nhân loại..”

Bằng cách đó bạn tự cảm thấy mình đang ở một vị trí nào đó khả dĩ có thể nhìn thấy và nhận xét cho cả cái nhân loại ngoài kia, để rồi cảm thán “ôi nhân loại.. ờ hờ”

Cái vị trí đó, hẳn cao hơn chỗ bạn đang đứng.

Vì thế bạn khoái nó