15th February 2007, 12:43 am
Part one:
Geoff says: “You’re talking to yourself again TT”
“Clearly one symptom of insanity”
“But don’t worry yet”
“Until you begin replying to yourself!”
Part two:
It’s several days before Lunar new year, and you’re having heaps of things to do
You write a short email to your boss, telling him you’re gonna have one day off from work
You board the night bus to Dalat. Sunday night.
Monday morning you join with those people, younger stronger and more adventurous than you are
And go canyoning with them from 8AM to 5PM
Canyoning includes abseilling down a 20m cliff, letting yourself flown through a mini waterfall of about 1.5 metres high, abseilling again down a waterfall of about 15 metres high and ending with a free jump from the height of 8 metres. You’re a chicken-hearted guy, because the others jump straight from the top of the cliff, 15 metres high. SPLASH!
And take the Monday night bus back to the city, as you have a scheduled meeting Tuesday morning
There is one adjective in English to describe this.
That word can be found in the title of this post.
15th February 2007, 12:27 am
Tập một:
Geoff bảo tôi: “Tao thấy mày lại nói chuyện một mình đấy TT”
“Coi chừng không ổn con ạ”
“Nhưng chưa sao”
“Bao giờ mày thấy mày đang trả lời chính mày”
“Lúc đó có vấn đề”
Tập hai:
Còn vài ngày nữa là Tết, công việc ngập đầu
Bạn viết vội cái email, bảo sếp ngày mai bạn nghỉ
Bạn mua vé xe đi Dalat, đêm Chủ Nhật
Sáng thứ Hai bạn tham gia với một nhóm những người trẻ hơn bạn khỏe hơn bạn và liều lĩnh hơn bạn
Chơi trò canyoning với họ, từ tám giờ sáng đến năm giờ chiều
Trò canyoning bao gồm đu dây thừng leo xuống một cái vách đá cao 20 mét, thả trôi theo một đoạn thác cao khoảng 1.5 mét, lại đu dây leo xuống một cái thác cao khoảng 25 mét và kết thúc bằng một cú nhảy tự do từ độ cao 8 mét. Đó là bạn nhát gan, còn những người kia thì tế thẳng từ đỉnh, cao 12 mét xuống nước. Chũm!
Rồi đi chuyến xe đêm thứ Hai về thành phố. Chả là bạn nhỡ có cuộc họp vào sáng thứ Ba
Có một chữ để mô tả chuyện này
Chữ đó nằm trên tiêu đề bài viết.
1st February 2007, 12:54 am
Đây tháng Hai của tôi, tinh tươm
Nó là của tôi đấy, sử dụng như thế nào là tùy tôi
26th January 2007, 01:22 am
Bạn sẽ cảm thấy đầu óc mình lộn xộn nếu:
21st January 2007, 08:26 pm
OK, Starbucks. Hình như lần cuối cùng là tuần lễ trước Giáng sinh, mới đó mà đã hơn tháng.
Bạn mua một ly Cappuccino to chảng, xịt chocolate và quế lên và thắc mắc tại sao càphê trên đời này khác nhau như thế: cà phê đặc quánh ở BMT uống một buổi không hết nửa ly con; càphê đá ở SGN nhiều bọt và sánh như hồ, có cả chục thứ mùi khác nhau và thường khi người ta uống bằng ống hút; càphê ở Starbucks có cả chục thứ đã chuẩn hóa như nhau tại mọi nơi trên thế giới, nhưng không có thứ nào giống hai thứ trên kia.
Hờ hờ, buồn cười thật. Lại nhớ đến những vụ tranh luận gần đây về cái gọi là “khả năng chấp nhận sự khác biệt.” Ờ hình như đúng, bạn bè của bạn, thằng nào có khả năng chấp nhận khác biệt lớn hơn, một cách thoải mái hơn thì thằng đó có vẻ tiến bộ hơn. Ngược lại thằng nào cứ khăng khăng là một với một phải là bằng mấy thì thằng đó chịu thiệt nhiều hơn. Mẫu số chung có vẻ như thế thật.
Đời ác. Hỉ.
Continue reading ‘Starbucks trở lại’ »
15th January 2007, 11:27 pm
My first Linux experience is a Knoppix LiveCD. To be fair enough I’d say it is a PC-Linux experience because this poor handheld is also a Linux device by itself.
It’s nice, like the feeling you have when you find yourself first time in a big city abroad, and although things look strange they turn out to be rather easy. Without difficulties you can find out what you basically need: food, drink, cash exchange and Starbucks where you can get online:)
Beyond doubt it’ll take you quite a while to fully catch up with things and be that city’s citizen, but at first sight it gives you good feelings and a bit of confidence.. and overall you’re not badly homesick !
11th January 2007, 11:21 pm
Hãy đọc Câu chuyện của dòng sông - Hermann Hesse
Bạn đang tuyệt vọng? hãy đọc nó
Từ đầu đến chương tám
Sau đó bạn hãy đi ngủ, bởi vì bạn sẽ chẳng may mắn như nhân vật trong truyện. Anh ta đuợc đào tạo cơ bản, có căn cơ vững vàng. Điều đó cứu sống anh ta.
Còn bạn? ít có hy vọng tiếng ‘Om’ đó thực sự vang lên để cứu bạn
Và bạn sẽ chết.
Bởi thế, nên đi ngủ. Cuộc sống không phải là trò bungee..
10th January 2007, 03:07 pm
It’s probably late to say thank-you, but these people did influent me in 2006:
- Mike L. who shows me how a man should be assertive and what leadership is about. Probably too late as this dates back to 2005 but I’ve only recognized it recently. Shame he’s not here anymore
- Quynh H. who is an example of how people can succeed in a very simple and straightforward way. Kind-heartedness. Keeps me from being too bad!
- Giang N. who is a walking example of continous self-improvement. Latest move is that he’s getting into wearing the helmet while riding the motorbike!
- My younger sister who sweetly shows me how family members can be kind to each others
- The #vietlug community who open my eyes about how open source works and what the real geeks are like
- Beyond doubt there are more but I’ll do the same review in 2008 :)…
Thanks, thanks..
9th January 2007, 11:08 pm
Things which always stun me:
- The revolving garden sprinkler
- Fingers of the guitarist playing
- The sea, behind a curve
- The starry night
- Children’s eyes
- Deep-sea fishes
- Big feline animals
5th January 2007, 06:15 pm
Đã trễ, có 2 người chạy lại nhờ tôi kiếm dùm cái gì đó trên ổ đĩa mạng. Thì kiếm.
Họ giỡn “Nhìn IT làm chả hiểu gì cả..”
Tôi nhột. Ai-ti gì tôi, cái bằng A vi tính còn không có!
#vietlug mà nghe chắc họ cười vỡ bụng thôi 